Suy tư - Chia sẻ

Đôi chút về xót thương và khiêm nhường

Cập nhật lúc 12:10 28/11/2019
Càng già yếu, tôi càng khao khát được có người nâng đỡ mình. Tôi cầu xin điều đó với Chúa và Đức Mẹ. Tôi đã được ơn xin.
1.
Càng già yếu, tôi càng khao khát được có người nâng đỡ mình. Tôi cầu xin điều đó với Chúa và Đức Mẹ. Tôi đã được ơn xin.
Nhiều người đã đỡ nâng tôi. Họ thuộc nhiều thành phần trong xã hội và trong Hội thánh. Nhưng tất cả đều có chung hai đức tính này:
Một là giầu xót thương.
Hai là sâu khiêm nhường.

2.
Xót thương và khiêm nhường của họ trở thành lương thực thiêng liêng nuôi dưỡng tôi. Lương thực thiêng liêng đó cho tôi sức mạnh, để tôi vượt qua được những khổ đau xác hồn chồng chất trong tôi.

3.
Dần dần, tôi coi những người xót thương và khiêm nhường như những người thuộc về Chúa, được Chúa sai đi để làm chứng cho Chúa, và trở thành dụng cụ Chúa dùng để cứu đời.

4. 
Xin đưa ra một ví dụ, đó là thánh Mactinô giám mục thành Ranh, nước Pháp.
Hồi đó, ngài là một sĩ quan quân đội. Một hôm một mình ngồi trên ngựa đi công vụ. Tới một quãng đường vắng, ngài thấy một người nằm co ro rét lạnh bên đường. Ngài liền xuống ngựa, lấy kiếm đang đeo cắt đôi chiếc áo choàng đang mặc, rồi khoác trên người đó, với vài lời an ủi chân thành. Đêm sau, Chúa Giêsu hiện ra với Mactinô và nói: Người được Mactinô xót thương đó chính là Giêsu đây.

5. 
Mactinô đã xót thương trong khiêm nhường kín đáo. Mactinô sau đó đã đi tu, rồi làm Giám mục. Ngài xây dựng giáo đoàn bằng xót thương và khiêm nhường.

6.
Điều làm tôi vui nhất nơi thánh Mactinô giám mục là ngài được sống với Chúa, và nhất là được chết trong Chúa, để được ở bên Chúa đời đời trong cõi sau.

7.
Riêng tôi, càng ngày càng cảm nhận thấy những người như thánh Mactinô giám mục là điều nên khát khao rất nhiều cho Hội thánh của mình.
Lúc này, hơn lúc nào hết, địa phương mà tôi phục vụ, đang rất đề cao những tôn giáo tập trung vào xót thương và khiêm nhường. Nếu Công giáo của tôi lại tập trung vào hướng khác, thì sẽ sai lầm lớn, nhất là khi xót thương và khiêm nhường lại chính là giá trị căn bản, mà Chúa Giêsu đã đề cao trong chương trình cứu chuộc của Chúa.

8.
Rất may là tại Việt Nam hôm nay, ngay chính tại địa phương này, những người như thánh Mactinô giám mục không phải là hiếm. Họ vẫn xót thương. Và vì khiêm nhường, nên họ tránh phô trương.

9.
Đang khi đó, nếu có những ồn ào phô trương về những việc xót thương mình làm, thì đó là điều không do Chúa, mà là do Satan.

10.
Thánh Gioan tông đồ, trong thư thứ nhất của ngài, đã cảnh giác một cách thảm thiết, về nguy cơ các thần mà ngài gọi là tà thần và ác thần, hoạt động trong chính Hội thánh Chúa.

11.
Thiết tưởng cảnh giác đó của thánh Gioan tông đồ cũng nên được chúng ta quan tâm lúc này. Bởi vì có nhiều dấu chỉ cho phép lo về sự Satan đang phá Hội thánh bằng việc phá rối xót thương và khiêm nhường bằng nhiều cách tinh vi.

12.
Cái khó nhất chính là sự thiếu khiêm nhường.
Quỉ Lusiphe đã trở nên phản loạn vì thiếu khiêm nhường, nên bị đuổi ra khỏi thiên đàng, phải xuống hỏa ngục.
Tổ tông loài người xưa đã trở nên kẻ không vâng phục Chúa, vì thiếu khiêm nhường, nên bị Chúa đuổi ra khỏi vườn địa đàng.
Chúa Giêsu đã dùng khiêm nhường để cứu loài người sa ngã.
Khiêm nhường là giá trị cứu độ. Thiếu khiêm nhường là tự quyết định và tự lựa chọn cho mình hỏa ngục làm chốn ở đời đời của mình.

13.
Để đối phó với Satan và bè lũ ác thần đang quấy phá xót thương và khiêm nhường, Đức Mẹ dạy tôi hãy cầu xin Chúa ban cho ơn bình an của Chúa.

14.
Vâng lời Mẹ, hằng ngày tôi vẫn cầu xin Chúa thương ban ơn bình an của Chúa cho tôi, cho các người thân thuộc, cho Hội thánh của tôi, cho Quê Hương của tôi.

15.
Bình an, mà Chúa ban cho tôi, được tôi cảm nghiệm như một sự sống kết hợp mật thiết với Chúa, theo lời Chúa Giêsu đã cầu nguyện xưa: “Lạy Cha, Cha ở trong con, và con ở trong Cha, để họ cũng ở trong chúng ta” (Ga 17,21). Tôi cảm thấy rất rõ Chúa là tình yêu giầu lòng thương xót, sống động, gần gũi.

16.
Khi được kết hợp với Chúa một cách mật thiết như vậy, tôi cảm thấy mình được bình an. Tôi được Chúa dạy phục vụ thì phải làm gì, ở đâu, lúc nào, cách nào.

17.
Với ơn bình an đó, tôi vui mang trong mình những khổ đau và những phấn đấu, nhất là tôi biết yêu thương và khiêm nhường trong phạm vi trách nhiệm của tôi. Và cứ thế, tôi phó thác mình cho Chúa, để dù sống dù chết, tôi vẫn ở trong Chúa là hạnh phúc của tôi.

ĐGM GB Bùi Tuần
Thông tin khác:
Đức Giêsu Kitô cứu chuộc đời ta (22/11/2019)
Sống trong sự khao khát của Đức Mẹ (18/11/2019)
Danh thánh Chúa Giêsu là tất cả đời sống Kitô hữu (14/11/2019)
Danh thánh Chúa Giêsu là tất cả đời sống Kitô hữu (13/11/2019)
Khi nước trong nguồn thôi chảy (12/11/2019)
Sự sống vĩnh cửu (11/11/2019)
Đôi chút tâm tình về ngày truyền giáo (07/11/2019)
Đón Chúa - Đổi mới cuộc đời (31/10/2019)
Đức Mẹ nhắn nhủ tôi (30/10/2019)
Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam
Số giấy phép: 183/GP-TTĐT cấp ngày 31/05/2017. Trưởng ban biên tập: Vũ Thành Nam
Địa chỉ ban biên tập: 59 Tràng Thi, Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Điện thoại: (04) 39363013 - Email: mariadohoa@gmail.com
Website ubdkcgvn.org.vn được phát triển bởi đơn vị MIP™(mCMS).
log